1/ Vài nét về tác giả:- Thanh Thảo : tên thật là Hồ Thành Công, quê ở Quãng Ngãi
- Ông nổi tiếng với những bài thơ và trường ca mang diện mạo độc đáo về chiến tranh và thời hậu chiến, thể hiện nhiều suy tư, trăn trở về vấn đề xã hội và thời đại.
- Sau 1975, ông dảnh nhiều tâm huyết cho việc đổi mới thơ Việt.
+ Một mặt, ông tìm kiếm " chất người" ở trong phong cách thanh cao, bất khuất, những tâm hồn phóng khoáng, yêu tự do.
+ Mặc khác, ông không ngừng tìm tòi thể nghiệm để làm mới hình thức biểu đạt của thơ, ảnh hưởng từ những trường phái thơ tương trưng, siêu thực trong văn học phương Tây.
2/ Đặc sắc nghệ thuật trong phong cách thơ va nổ lực cách tân thơ Việt của Thanh Thảo qua thi phẩm "Đàn ghi ta của Lorca"
Thanh Thảo là nhà thơ đi tiên phong trong lỗ lực đổi thơ mới Việt. Ông luôn có ý thức tìm tòi, cách tân cho nền thơ Việt với quan niệm “với những bài thơ hay thi sĩ sáng tạo bằng cả thể xác và tâm linh của mình...phần tích điện, phần thu góp là cả một quá trình nhưng sáng tạo là khoảnh khắc. Khoảnh khắc ấy càng đột ngột bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu” .
Bài thơ “đàn ghi ta của Lorca thể hiện khả năng nhập cảm của Thanh Thảo vào thế giới nghệ thuật thơ Lorca để lựa chọn những thi liệu đầy sức ám ảnh và xử lí những thi liệu ấy một cách đầy sáng tạo. Không những thế, đó còn là niềm suy tư và đồng cảm sâu sắc của Thanh Thảo với Lorca. Đó là sự ngưỡng mộ, niềm xót thương, niềm mãnh liệt vào sự bất tử của Lorca, của nghệ thuật, của cái đẹp.
Thanh Thảo sử dụng thể thơ với lối diễn đạt câu thơ không viết hoa đầu dòng, nhịp điệu phóng khoáng, liên tưởng bất ngờ, ngôn từ mới mẻ: cảm xúc thơ liền mạch, nối kết các biểu tượng, hình ảnh thơ trong một chỉnh thể hài hòa, gợi mở.
Có thể nói, chính nhà thơ Thanh Thảo đã kiến tạo nên một thế giới giàu sức gợi từ những ngôn ngữ thơ. Tài năng của nhà thơ thể hiện ở chỗ là phải làm cho “mỗi tiếng, mỗi chữ” trong đời thường “bỗng tự phá tung mở rộng” làm lan tỏa “một vùng ánh sáng động đậy” , đồng nghĩa với tiềm tàng “sức gợi”. Và nhà thơ Thanh Thảo đã thể hiện được tài năng thực sự của mình qua thi phẩm “đàn ghi ta của Lorca”
Với bản chất là các thủ pháp tiêu biểu của thơ siêu thực như ẩn dụ, biểu trưng, chuyển đổi cảm giác, có sự kết hợp với lối cấu trúc đặc thù, thơ Thanh Thảo nói chung, bài “đàn ghi ta của Lorca” nói riêng ít nhiều đã tạo dấu ấn trong mắt người đọc, nhất là về hình ảnh. Cấu trúc bài thơ đầy ngẫu hứng, đó là sự hòa trộn giữ thờ - ca khúc (thi phẩm và nhạc phẩm). Nhà thơ Thanh Thảo đã nhập cấu trúc ca khác vào bài thơ: mạch kể chuyện hiện ra qua cấu trúc của một ca khúc. Thanh Thảo đã vận dụng phương thức của nhạc để làm thơ rất thành công.
Là một tay bút ham cách tân, Thanh Thảo cũng đã tạt sang âm nhạc vay mượn không ít vốn liếng đem về đầu tư cho thơ mình. Để làm các trường ca Những người đi tới biển, Những nghĩa sĩ Cần Giuộc, Bùng nổ của mùa xuân, Đêm trên cát..., anh đã mướn cấu trúc của những bản giao hưởng và xônát. Khiến cho các thi phẩm ấy có cái dáng là lạ như một thứ trường-ca- giao-hưởng. Còn để viết thơ ngắn, lắm khi anh lại giật tạm cấu trúc của ca khúc. Có lúc thì đem về lai ghép để tạo ra một diện mạo mới. Cũng có lúc lại làm theo kiểu biến đổi gen mà tạo ra giống mới. Nhiều bài thơ ngắn được anh tổ chức khá ngon lành theo thể thức của bài hát. Dáng của chúng nhang nhác như những ca-khúc-thơ. Mà cũng không chỉ vay cấu trúc thuộc văn bản khúc ca, anh còn mượn cả lối diễn tấu ca khúc để làm giàu cho hình thức thơ nữa. Đàn ghi-ta của Lorca là một "ca" như thế chăng?
Thực ra, nhìn từ những gì thuộc về quan niệm sống và quan niệm thơ, thì động lực dấn thân của Thanh Thảo có lẽ nghiêm trang hơn. Anh đã bước vào cuộc chiến tranh với tâm nguyện được "trả nghĩa đời mình bằng máu", thì anh cũng dấn bước vào sáng tạo để trả nghĩa nghệ thuật bằng cách tân chứ sao. Cách tân bao giờ cũng là một cuộc dấy nghĩa. Ngòi bút cách tân đâu chỉ cần tài hoa, mà còn rất cần nghĩa khí. Nghĩa khí của người "Dù phải húc đầu vào đá / để mở cửa". Nghĩa khí của người sẵn sàng "ném thơ mình vào thác xiết" làm "một tiếng thét khi đầm lầy ngập cổ / trước mõm chó vó ngựa / lần đầu thơ biết đến hiểm nguy"(Đêm trên cát). Hẳn Thanh Thảo luôn ý thức được hiểm nguy khi ném câu thơ mình vào cách tân không chút nề hà. Kẻ cách tân nào cũng sẵn sàng lao vào lửa, dù biết rằng có thể bị lửa thiêu. Nếu không có những người như thế, nền thơ chúng ta sẽ ra sao? Văn hoá Việt sẽ ra sao?
Là người khao khát cách tân, Thanh Thảo đã mày mò tìm hiểu nhiều lĩnh vực, từ thơ sang văn xuôi, từ âm nhạc đến hội hoạ, từ sân khấu đến điện ảnh, từ kiến trúc đến những trò chơi đậm tính trí tuệ... Tất cả chỉ nhằm mục tiêu cuối cùng: làm giàu cho thơ, góp phần mở rộng thêm biên giới lãnh thổ thơ. Canh tân là con đường sống của nghệ thuật. Chúng ta đều biết, nhiều ngành nghệ thuật truyền thống như tuồng, chèo, cải lương, múa rối v.v... đang đứng trước nguy cơ bị lãng quên. Nếu không tự đổi mới mình để cải lão hoàn đồng, thay căn đổi số, cải mệnh, cách mệnh, thì nguy cơ đó sẽ là hiện thực. Các ngành ấy đang cần đến những tài năng canh tân. Như thơ cũng đang tìm đến chính những ngành khác để làm giàu, làm mới bản thân mình. Hầu hết những nghệ sĩ lớn đều cố hiểu lợi thế của từng ngành để hấp thu những tinh hoa của nó mà tự đầu tư. Cách Thanh Thảo làm cho thơ cũng không khác cách Nguyễn Tuân làm cho tùy bút trước đây, Nguyễn Đình Thi làm cho thơ và kịch, Nguyễn Duy làm cho thơ thảo dân, Nguyễn Huy Thiệp làm cho truyện ngắn, Phạm Thị Hoài, Bảo Ninh làm cho tiểu thuyết, hay lớp người kế tiếp đang hăng hái làm cho bao thể khác nữa... Những nỗ lực như thế bao giờ cũng thuộc về tương lai.




Bấm vào để xem ký hiệu :) =( :s :D :-D ^:D ^o^ 7:( :Q :p T_T @@, :-a :W *fck* x@