" Ví như con đổi thời gian được.Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười"
Mẹ luôn vì em mà cực khổ, lam lũ suốt cuộc đời. Mẹ là người thương yêu, chăm sóc em từng ngày, vì vậy ai hỏi em rằng người nào em yêu nhất thì câu trả lời chính là : "Mẹ"
Mẹ em năm nay đã năm mươi tuổi, mẹ không gầy nhưng dáng đi không còn thẳng vì đã lớn tuổi. Tóc mẹ dài giữa lưng và xoắn, lúc nào cũng bới gọn gàng, đã điểm vài sợi bạc.
Ba mẹ em chăn nuôi gà, mỗi lần mẹ cho gà ăn lại lấm tấm mồ hôi, nhưng mẹ bảo mẹ thấy vui và không còn mệt khi thấy em miệt mài bên trang vở. Tuy bận nhiều việc nhưng lúc nào mẹ cũng dành thời gian nấu những món ăn thật ngon, những món mà em thích để bồi dưỡng cho con gái mẹ học được tốt hơn.
Bà ngoại của em thì mất sớm, mẹ nói sẽ lo thật tốt cho các con vì mẹ biết cảnh thiếu thốn vật chất và tinh thần lớn lao thế nào. Khi ấy, mẹ đã dạy cho em biết thật nhiều điều ý nghĩa. Nhìn mẹ, em thấy rõ khuôn mặt hiện lên nhiều nếp nhăn nhưng với đôi mắt hiền từ của mẹ vẫn ánh lên những tia sáng ấm áp, dịu dàng và phúc hậu. Sống mũi thấp, vầng trán cao, đôi môi mẹ lúc nào cũng cười tươi, lộ hai hàm răng trắng muốt và đều như hạt bắp. Mỗi khi mẹ cười là khuôn mặt lại sáng lên. Mẹ em rất thích mua sắm vì lúc nhỏ sống thiếu thốn, không có quần áo đẹp nên cả gia đình bây giờ ai cũng thích giúp mẹ chọn nhiều quần áo, nhờ vậy mà mẹ có thêm niềm vui. Mẹ em luôn tận tình giúp đỡ mọi người, khi ai gặp khó khăn gì, mẹ đều sẵn lòng giúp. Tính mẹ vẫn thế đấy!!!!
Đôi tay mẹ còn những vết chay sần do suốt ngày lam lũ vất vả kiếm tiền nuôi em ăn học, đôi tay mẹ ân cần chăm sóc em từng li từng tí khi em bị bệnh, đôi tay mẹ thỉnh thoảng lại nâng bổng bé Phú - đứa cháu trai vừa tròn ba tuổi của em. Mẹ là người giàu tình cảm, có khi mẹ tức giận mắng em, đôi lúc em cũng ức lắm, chạy vào phòng ngồi khóc, nhưng em biết đấy là lỗi của mình và mẹ chỉ muốn tốt cho em. Mẹ luôn rơi nước mắt một mình mà không cho em thấy những khi em mắc lỗi hay học kém
Mẹ chỉ được học đến lớp năm nên lúc nào cũng đốc thúc em học hành chăm chỉ, trong lòng vẫn muốn em thực hiện ước mơ còn dang dỡ của mẹ. Tuy không giúp em được nhiều trong việc học tập, nhưng mẹ là nguồn động viên to lớn nhất để em có được kết quả tốt. Có lúc, đôi mắt mẹ cũng lộ lên vẻ u buồn nhưng trong phút chốc, nỗi buồn đó lại thay bằng niềm vui khi em tặng mẹ thêm một bông hoa điểm mười.
Em hứa sẽ học thật ngoan, thật giỏi để đền đáp ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ dảnh cho em. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất mà em có được. "Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm"
Hồng Hạnh
Lớp 6/1 Trường THCS Lương Hòa Lạc





Bấm vào để xem ký hiệu :) =( :s :D :-D ^:D ^o^ 7:( :Q :p T_T @@, :-a :W *fck* x@