Mỗi tối trước khi đi ngủ, em lại được mẹ kể cho nghe rất nhiều câu chuyện, nhưng em chỉ thích câu chuyện Sơn Tinh, Thủy Tinh.Truyện kể lại rằng: Vào đời Hùng Vương thứ mười tám, vua có một người con gái tên là Mị Nương. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, lại có tính nết hiền dịu. vua Hùng yêu thương con hết mực, muốn kén cho con một người chồng thật xứng đáng.
Một hôm, có hai chàng trai đến cầu hôn. Một người vẫy tay về phía đông, phía đông dựng lên cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi, người ta gọi chàng là Sơn Tinh. Còn người kia cũng có tài năng không kém: gọi gió, gió đến, hô mưa thì mưa về, người ta gọi chàng là Thủy Tinh. Vua băn khoăn không biết chọn ai, bèn mời các Lạc hầu vào bàn bạc. Vua phán:
- Hai chàng đều vừa ý ta, thôi thì ngày mai ai đem sính lễ đến trước sẽ được cưới con gái ta.
Hai chàng trai tâu hỏi sính lễ cần sắm những gì, vua bảo " Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi"
Hôm sau, mới tờ mờ sáng mà Sơn Tinh đã đem sính lễ đến trước rồi rước Mị Nương về núi cao. Thủy Tinh đến sau không cưới được vợ, đùng đùng nổi giận đem thủy binh lên đánh Sơn Tinh. Thần hô mưa gọi gió làm thành giông bão rung chuyển cả đất trời. Nhà cửa, ruộng đồng, cả thành Phong Châu như nỗi lềnh bềnh trên một biển nước.
Lúc ấy, Sơn Tinh không hề nao núng, thần Núi dùng phép lạ bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước lũ. Hai bên giao chiến hàng tháng trời, cuối cùng Sơn Tinh vẫn vững vàng mà Thủy Tinh đã kiệt sức, đành rút quân về. Mẹ em vừa kể vừa diễn tả bằng cử chỉ, hành động làm cho truyện không ngừng tăng thêm phần hấp dẫn.
Cuối cùng, hằng năm Thủy Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh nhưng đều thua cả. Em rất thích câu chuyện này vì mẹ em bảo nó thể hiện tinh thần đoàn kết, chống lại thiên tai, lũ lụt của nhân dân ta
Hồng Hạnh
Lớp 6/1 Trường THCS Lương Hòa Lạc




Bấm vào để xem ký hiệu :) =( :s :D :-D ^:D ^o^ 7:( :Q :p T_T @@, :-a :W *fck* x@